Đưa con về Trung thu Việt Nam

Cập nhật

Đưa con về Trung thu Việt Nam

LETCO - 12 giờ kém, con vẫn đang lay hoay ở nhà ga một mình xa lạ chờ chuyến tàu cuối để trở về nhà. Vô tình ngước lên thấy trăng đã bao lâu rồi con không còn để ý tới nữa.

Lại sắp một mùa trung thu nữa qua, tất cả mọi thứ đã quen thuộc, con có thể có tất cả nhưng thứ con đánh đổi quá nhiều.

Đưa con về Trung thu Việt Nam

Mẹ từng hỏi con:”Hiện giờ con có hạnh phúc không?” Tới bây giờ con vẫn chưa có câu trả lời. Sang Nhật con đã quá vô tình, vô tâm với chính bản thân mình và với cả gia đình,bạn bè. Con ngại giải thích về những khó khăn bên Nhật cho mọi người, những cuộc gọi về nhà thưa dần, đôi lúc con thấy rất khó chịu khi gọi về, con đã cáu gắt bố mẹ cho rằng cha mẹ đã không hiểu cho mình. Nhưng con lại dễ tha thứ cho những người xa lạ, người làm tổn thương con. Cũng đồng thời làm tổn thương người yêu quý mình, dù con không muốn thì điều đó vẫn cứ diễn ra.

Hôm nay, giữa ga tàu vắng lặng con nhớ bánh trung thu tới lạ, nhớ cái mùi bánh trong đêm trăng, nhớ hương trà tươi thoang thoảng, cũng nhớ và thương gia đình nhiều.

Đôi lúc con nghĩ, ước chi đoàn tàu con sắp bước lên đây đưa con thẳng về nhà, được ngủ cùng mẹ một đêm, rồi sáng mai con đi làm tại xứ hoa anh đào này, viển vông quá đúng không.

Nhật Bản đã kéo con đi một quãng đường dài mà con không hề hay biết, con trưởng thành hơn nhưng cũng vô tình hơn, không tin tưởng ai nữa. Và đau lòng nhất là vô tình với chính gia đình mình.

Trăng tròn rồi lại khuyết nhưng tình yêu của gia đình không bao giờ vơi cạn. Điều khiến con hạnh phúc không phải là khi mua những món đồ đắt giá mà là được mẹ nấu những món ăn ưa thích, được cả nhà xem Táo quân đêm giao thừa, được cùng ăn bánh trung thu. Người ta càng lớn càng trở thành người mà hồi nhỏ ta từng ghét cay đắng.

Đưa con về Trung thu Việt Nam

Đưa con về Trung thu Việt Nam, đưa con trở lại với chính con của ngày xưa, tránh đi bụi bặm cuộc sống, mưu toan, bon chen đố kị. Có lẽ chỉ khi sang Nhật con mới thực sự điều con cần nhất là gì, trải qua vài điều không mấy vui tươi thì con mới nhận ra được giá trị của gia đình và bạn bè quan trọng nhường nào.

Con mong ở cuối trạm tàu này có một người mà con chờ giống như trong truyện “5cm/s”, con mong ở cuối trạm dừng này có gia đình đang chờ con. Nơi mẹ vẫn cất chiếc bánh trung thu nhân đậu xanh con thích nhất trong hộp bàn.

Con sẽ mạnh mẽ hơn nhưng không vì thế rũ bỏ quá khứ hay gia đình, quê hương. Hôm nay con sẽ tự hào mà nói” Tôi là người Việt Nam”

Một Nhật Bản khác lắm, lắm đau thương, nhưng đường về sẽ phủ nhiều hoa hơn nếu con đủ bản lĩnh.

Ngày mai trăng tròn hay khuyết, con vẫn tươi vui cố gắng hơn vì con biết: "Ở ĐÂU ĐÓ VẪN CÓ GIA ĐÌNH LUÔN HƯỚNG THEO CON"

Cảm ơn và xin lỗi bố mẹ nhiều.

St






Điện thoại tư vấn nóng


Nguyễn Thế Đồng - 0989.585.581


Nguyễn Thị Thanh Hải - 0974.976.869